三游洞

宋代 欧阳修
漾戢泝清川,舍舟缘翠岭。 探奇冒层嶮,因以穷人境。 弄舟终日爱云山,徒见青苍杳霭间。 谁知一室烟霞里,乳窦云腴凝石髓。 苍崖一径横查渡,翠壁千寻当户起。 昔人心赏为谁留,人去山阿迹更幽。 青萝绿桂何岑寂,山鸟嘐嘐不。 松鸣涧底自生风,月出林间来照席。 仙境难寻复易迷,山回路转几人知。 惟应洞口春花落,流出岩前百丈溪。
yàng qīng chuān   shě zhōu yuán cuì lǐng
tàn mào céng xiǎn   yīn qióng rén jìng
nòng zhōu zhōng ài yún shān   jiàn qīng cāng yǎo ǎi jiān
shéi zhī shì yān xiá   dòu yún níng shí suǐ
cāng jìng héng chá   cuì qiān xún dàng
rén xīn shǎng wèi shuí liú   rén shān ē gèng yōu
qīng luó 绿 guì cén   shān niǎo xiāo xiāo
sōng míng jiàn shēng fēng   yuè chū lín jiān lái zhào
xiān jìng nán xún   shān huí zhuǎn rén zhī
wéi yīng dòng kǒu chūn huā luò   liú chū yán qián bǎi zhàng