三用韵

宋代 何梦桂
琼楼藐层云,绝栋天风寒。 阿谁吹玉龙,哀响落云间。 插羽欲相从,百尺那可攀。 脉脉隔绮窗,欲语两俱难。 当年古铜人,夜半失露盘。 露寒湿如水,见者为悲酸。 谁能铸铁关,鑱石为肠肝。 已夫已矣夫,无言付长叹。
qióng lóu miǎo céng yún   jué dòng tiān fēng hán  
ā shuí chuī lóng   āi xiǎng luò yún jiān  
chā xiāng cóng   bǎi chǐ pān  
chuāng   liǎng nán  
dāng nián tóng rén   bàn shī lòu pán  
hán shī 湿 shuǐ   jiàn zhě wèi bēi suān  
shuí néng zhù tiě guān   chán shí wèi cháng gān  
  yán cháng tàn