三饮子念放歌一章

明代 王世贞
生不愿作平津客,但愿一岁一醉曹郎席。昨者饮醇兼击鲜,自言多收十斛麦。 今年麦田半欲赭,门前车马浑无色。主人唤客客且休,男儿有身千不忧。 盘龙少小掷百万,君卿焉肯鲭五侯。豫章食单阙黄颔,襄阳垆畔饶槎头。 争枭夺雉欢未足,床底牢槽滴寒玉。狂呼大白不肯辞,倏忽银灯看成绿。 明朝有兴仍能来,鹔鹴一脱宁复回。邯郸市金高北斗,平原小儿安在哉。
shēng yuàn zuò píng jīn   dàn yuàn suì zuì cáo láng zuó zhě yǐn chún jiān xiān   yán duō shōu shí mài    
jīn nián mài tián bàn zhě   mén qián chē hún zhǔ rén huàn qiě xiū nán   ér yǒu shēn qiān yōu    
pán lóng shào xiǎo zhì bǎi wàn   jūn qīng yān kěn qīng hòu zhāng shí dān quē huáng hàn xiāng   yáng pàn ráo chá tóu    
zhēng xiāo duó zhì huān wèi   chuáng láo cáo hán kuáng bái kěn shū   yín dēng kàn chéng   绿  
míng cháo yǒu xīng réng néng lái   shuāng tuō níng huí hán dān shì jīn gāo běi dǒu píng   yuán xiǎo ér ān zài zāi