三谣·朱藤谣

唐代 白居易
朱藤朱藤,温如红玉,直如朱绳。自我得尔以为杖, 大有裨于股肱。前年左选,东南万里。交游别我于国门, 亲友送我于浐水。登高山兮车倒轮摧,渡汉水兮马跙蹄开。 中途不进,部曲多回。唯此朱藤,实随我来。瘴疠之乡, 无人之地。扶卫衰病,驱诃魑魅。吾独一身,赖尔为二。 或水或陆,自北徂南。泥黏雪滑,足力不堪。吾本两足, 得尔为三。紫霄峰头,黄石岩下。松门石磴,不通舆马。 吾与尔披云拨水,环山绕野。二年蹋遍匡庐间, 未尝一步而相舍。虽有佳子弟、良友朋,扶危助蹇, 不如朱藤。嗟乎,穷既若是,通复何如,吾不以常杖待尔, 尔勿以常人望吾。朱藤朱藤,吾虽青云之上、黄泥之下, 誓不弃尔于斯须。
zhū téng zhū téng   wēn hóng   zhí zhū shéng ěr wéi zhàng  
yǒu gōng qián nián zuǒ xuǎn   dōng nán wàn jiāo yóu bié guó mén  
qīn yǒu sòng chǎn shuǐ dēng gāo shān chē dào lún cuī   hàn shuǐ kāi
zhōng jìn   duō huí wéi zhū téng   shí suí lái zhàng zhī xiāng  
rén zhī wèi shuāi bìng   chī mèi shēn   lài ěr wèi èr
huò shuǐ huò   běi nán nián xuě huá   kān běn liǎng  
ěr wèi sān xiāo fēng tóu   huáng shí yán xià sōng mén shí dèng   tōng
ěr yún shuǐ   huán shān rào èr nián biàn kuāng jiān  
wèi cháng ér xiāng shě suī yǒu jiā liáng yǒu péng   wēi zhù jiǎn  
zhū téng jiē   qióng ruò shì   tōng   cháng zhàng dài ěr  
ěr cháng rén wàng zhū téng zhū téng   suī qīng yún zhī shàng huáng zhī xià  
shì ěr