三杨诗 其一

明代 王世贞
矫矫射洪君,累资奉卿列。勋称或后人,所治多惠辙。 金紫外相縻,生平一短褐。权貂干天纪,况挟左道蠥。 内禅移襁褓,社稷丝系绝。群公满台省,往往比稷卨。 相顾但摇首,彼睹恒结舌。君也义所愤,草奏遂身诀。 神仙归杳茫,药石吐祻孽。秦王与汉武,远鉴乃昭晰。 岐嶷固齐圣,万几恐未哲。臣某甘砧盎,为国谋岂拙。 是时阊阖开,宿卫浴金铁。一传常侍诏,班行胆为裂。 青天朱云槛,碧日苌弘血。皇灵终动变,魑魈亦归灭。 至今穆清表,帝座烱长彻。国事甘一身,微诚竟何雪。 万古涪江流,剑岭更巀嵲。
jiǎo jiǎo shè hóng jūn   lèi fèng qīng liè xūn chēng huò hòu rén suǒ   zhì duō huì zhé    
jīn wài xiāng   shēng píng duǎn quán diāo gàn tiān kuàng   xié zuǒ dào niè    
nèi chán qiǎng bǎo   shè jué qún gōng mǎn tái shěng wǎng   wǎng xiè    
xiāng dàn yáo shǒu   héng jié shé jūn suǒ fèn cǎo   zòu suì shēn jué    
shén xiān guī yǎo máng   yào shí niè qín wáng hàn yuǎn   jiàn nǎi zhāo    
shèng   wàn kǒng wèi zhé chén mǒu gān zhēn àng wèi   guó móu zhuō    
shì shí chāng kāi   宿 wèi jīn tiě chuán cháng shì zhào bān   háng dǎn wèi liè    
qīng tiān zhū yún kǎn   cháng hóng xuè huáng líng zhōng dòng biàn chī   xiāo guī miè    
zhì jīn qīng biǎo   zuò jiǒng zhǎng chè guó shì gān shēn wēi   chéng jìng xuě    
wàn jiāng liú   jiàn lǐng gèng jié niè