三杨诗 其三

明代 王世贞
踯躅广莫间,乾坤迫迟暮。一接容城生,遂令豁衷素。 阴谋重借寇,耗我黔首赋。谓遘互市欢,弭其来侵路。 生也叫阊阖,画沙请前箸。堂堂如中国,戚戚仅奸竖。 障尉适穷边,年命不反悟。乾威■竖魄,伏机乃大露。 命尔尚书郎,忧天渐成痼。赐环主恩深,请剑臣节固。 安危托将相,腹心横巨蠹。岂惟臣私愤,万口胁莫吐。 吏议既以深,龙鳞遂终忤。惨淡滨海臣,传章复寻讣。 夕卧五四起,明河望东注。颇闻草奏时,业已为棺具。 元造竟何心,茫茫一身付。所忧在国谋,敌志谐举措。 大泽沦兼城,澜涛谁能募。
zhí zhú guǎng 广 jiān   qián kūn chí jiē róng chéng shēng suì   lìng huō zhōng    
yīn móu zhòng jiè kòu   hào qián shǒu wèi gòu shì huān   lái qīn    
shēng jiào chāng   huà shā qǐng qián zhù táng táng zhōng guó   jǐn jiān shù    
zhàng wèi shì qióng biān   nián mìng fǎn qián wēi shù     nǎi    
mìng ěr shàng shū láng   yōu tiān jiàn chéng huán zhǔ ēn shēn qǐng   jiàn chén jié    
ān wēi tuō jiàng xiàng   xīn héng wéi chén fèn wàn   kǒu xié    
shēn   lóng lín suì zhōng cǎn dàn bīn hǎi chén chuán   zhāng xún    
  míng wàng dōng zhù wén cǎo zòu shí   wèi guān    
yuán zào jìng xīn   máng máng shēn suǒ yōu zài guó móu   zhì xié cuò    
lún jiān chéng   lán tāo shuí néng