三叹

唐代 元稹
孤剑锋刃涩,犹能神彩生。有时雷雨过,暗吼阗阗声。 主人閟灵宝,畏作升天行。淬砺当阳铁,刻为干镆名。 远求鸊鹈莹,同用玉匣盛。颜色纵相类,利钝颇相倾。 雄为光电烻,雌但深泓澄。龙怒有奇变,青蛇终不惊。 仙凤翠皇死,葳蕤光彩低。非无鸳鸾侣,誓不同树栖。 飞驰岁云暮,感念雏在泥。顾影不自暖,寄尔蟠桃鸡。 驯养岂无愧,类族安得齐。愿言成羽翼,奋翅凌丹梯。 天骥失龙偶,三年常夜嘶。哀缘喷风断,渴且含霜啼。 长恐绝遗类,不复蹑云霓。非无駉駉者,鹤意不在鸡。 春来筋骨瘦,吊影心亦迷。自此渥洼种,应生浊水泥。
jiàn fēng rèn   yóu néng shén cǎi shēng yǒu shí léi guò   àn hǒu tián tián shēng
zhǔ rén líng bǎo   wèi zuò shēng tiān xíng cuì dāng yáng tiě   wèi gàn míng
yuǎn qiú yíng   tóng yòng xiá shèng yán zòng xiāng lèi   dùn xiāng qīng
xióng wèi guāng diàn yàn   dàn shēn hóng chéng lóng yǒu biàn   qīng shé zhōng jīng
xiān fèng cuì huáng   wēi ruí guāng cǎi fēi yuān luán   shì tóng shù
fēi chí suì yún   gǎn niàn chú zài yǐng nuǎn   ěr pán táo
xùn yǎng kuì   lèi ān yuàn yán chéng   fèn chì líng dān
tiān shī lóng ǒu   sān nián cháng āi yuán pēn fēng duàn   qiě hán shuāng
zhǎng kǒng jué lèi   niè yún fēi jiōng jiōng zhě   zài
chūn lái jīn shòu   diào yǐng xīn zhǒng   yìng shēng zhuó shuǐ