三姝媚 过都城旧居有感

宋代 吴文英
湖山经醉惯。溃春衫、啼痕酒痕无限。又客长安,叹断襟零袂,涴尘谁浣。紫曲门荒,沿败井、风摇青蔓。对语东邻,犹是曾巢,谢堂双燕。春梦人间须断。但怪得、当年梦缘能短。绣屋秦筝,傍海棠偏爱,夜深开宴。舞歇歌沈,花未减、红颜先变。伫久河桥欲去,斜阳泪满。
shān jīng zuì guàn kuì chūn shān hén jiǔ hén xiàn yòu cháng ān   tàn duàn jīn líng mèi   chén shuí huàn mén huāng   yán 沿 bài jǐng fēng yáo qīng màn duì dōng lín   yóu shì zēng cháo   xiè táng shuāng yàn chūn mèng rén jiān duàn dàn guài de dāng nián mèng yuán néng duǎn xiù qín zhēng   bàng hǎi táng piān ài   shēn kāi yàn xiē shěn   huā wèi jiǎn hóng yán xiān biàn zhù jiǔ qiáo   xié yáng lèi mǎn