三姝媚

宋代 吴文英
酣春青镜里。照晴波明眸,暮云愁髻。半绿垂丝,正楚腰纤瘦,舞衣初试。燕客飘零,烟树冷、青骢曾系。画馆朱楼,还把清尊,慰春憔悴。离苑幽芳深闭。恨浅薄东风,褪花销腻。彩箑翻歌,最赋情、偏在笑红颦翠。暗拍阑干,看散尽、斜阳船市。付与金衣清晓,花深未起。
hān chūn qīng jìng zhào qíng míng móu   yún chóu bàn 绿 chuí   zhèng chǔ yāo xiān shòu   chū shì yàn piāo líng   yān shù lěng qīng cōng céng huà guǎn zhū lóu   hái qīng zūn   wèi chūn qiáo cuì yuàn yōu fāng shēn hèn qiǎn dōng fēng   tuì huā xiāo cǎi shà fān   zuì qíng piān zài xiào hóng pín cuì àn pāi lán gān   kàn sàn jìn xié yáng chuán shì jīn qīng xiǎo   huā shēn wèi