三姝媚

宋代 吴文英
吹笙池上道。为王孙重来,旋生芳草。水石清寒,过半春犹自,燕沈莺悄。樨柳阑干,晴荡漾、禁烟残照。往事依然,争忍重听,怨红凄调。曲榭方亭初扫。印藓迹双鸳,记穿林窈。顿隔年华,似梦回花上,露晞平晓。恨遂孤鸿,客又去、清明还到。便鞚墙头归骑,青梅已老。
chuī shēng chí shàng dào wèi wáng sūn chóng lái   xuán shēng fāng cǎo shuǐ shí qīng hán   guò bàn chūn yóu   yàn shěn yīng qiāo liǔ lán gān   qíng dàng yàng jìn yān cán zhào wǎng shì rán   zhēng rěn zhòng tīng   yuàn hóng diào xiè fāng tíng chū sǎo yìn xiǎn shuāng yuān   chuān 穿 lín yǎo dùn nián huá   shì mèng huí huā shàng   píng xiǎo hèn suì hóng 鸿   yòu qīng míng hái dào biàn 便 kòng qiáng tóu guī   qīng méi lǎo