三姝媚

宋代 张炎
堂。见古瓶中数枝,云自海云来,名芙蓉杏。因爱玩不去,岩起索赋此曲。 芙蓉城伴侣。乍卸却单衣,茜罗重护。傍水开时,细看来、浑似阮郎前度。记得小楼,听一夜、江南春雨。梦醒箫声,流水青苹,旧游何许。 谁翦层芳深贮。便洗尽长安,半面尘土。绝似桃根,带笑痕来伴,柳枝娇舞。莫是孤村,试与问、酒家何处。曾醉梢头双果,园林未暑。
táng jiàn píng zhōng shù zhī   yún hǎi yún lái   míng róng xìng yīn ài wán   yán suǒ
róng chéng bàn zhà xiè què dān   qiàn luó zhòng bàng shuǐ kāi shí   kàn lái hún ruǎn láng qián de xiǎo lóu   tīng jiāng nán chūn mèng xǐng xiāo shēng   liú shuǐ qīng píng   jiù yóu
shuí jiǎn céng fāng shēn zhù biàn 便 jǐn cháng ān   bàn miàn chén jué shì táo gēn   dài xiào hén lái bàn   liǔ zhī jiāo shì cūn   shì wèn jiǔ jiā chǔ céng zuì shāo tóu shuāng guǒ   yuán lín wèi shǔ