三瑞堂

宋代 刘敞
甘露被草,朝阳易晞。池莲并蒂,及秋变衰。独有长松连理老益壮,十年百年仍附枝。 昔来一物足为瑞,何况三异俱称奇。吴中衣冠不胜数,天意自与宁馨儿。 露乾莲死不复见,正以青松并验之。凯风孝子尝悲思,三荆兄弟伤分离。 此家遗风五十慕,物理推类谁能欺,到客为尔俱题诗。
gān bèi cǎo   zhāo yáng chí lián bìng   qiū biàn shuāi yǒu cháng sōng lián lǎo zhuàng   shí nián bǎi nián réng zhī
lái wèi ruì   kuàng sān chēng zhōng guān shèng shù   tiān níng xīn ér
qián lián jiàn   zhèng qīng sōng bìng yàn zhī kǎi fēng xiào cháng bēi   sān jīng xiōng shāng fēn
jiā fēng shí   tuī lèi shuí néng   dào wéi ěr shī