三鸟咏之三子规行

宋代 贺铸
长江靡迤山坡陀,旅竹荒松蒙茑萝。 蚕初眠起风日暖,梅弄黄时烟雨多。 山间有径行逶迤,倦客据鞍生睡魔, 奈尔思归啼鸟何。子规鸟, 不如归去好。谁家西北最高楼, 几为王孙怨芳草。子规怜尔解归飞, 我独何心长不归。十年迹绝苏门道, 梦里旧游知是非。一官窃食官仓米, 十口之家饱而已。金印锦衣耀闾里, 少年此心今老矣,问舍求田从此始。
cháng jiāng shān tuó   zhú huāng sōng méng niǎo luó
cán chū mián fēng nuǎn   méi nòng huáng shí yān duō
shān jiān yǒu jìng xíng wēi   juàn ān shēng shuì  
nài ěr guī niǎo guī niǎo  
guī hǎo shuí jiā 西 běi zuì gāo lóu  
wèi wáng sūn yuàn fāng cǎo guī lián ěr jiě guī fēi  
xīn zhǎng guī shí nián jué mén dào  
mèng jiù yóu zhī shì fēi guān qiè shí guān cāng  
shí kǒu zhī jiā bǎo ér jīn yìn jǐn yào 耀  
shào nián xīn jīn lǎo   wèn shě qiú tián cóng shǐ