三年冬大礼五首

唐代 曹唐
皇帝斋心洁素诚,自朝真祖报升平。华山秋草多归马, 沧海寒波绝洗兵。银箭水残河势断,玉炉烟尽日华生。 千官整肃三天夜,剑佩初闻入太清。 海日西飞度禁林,太清宫殿月沉沉。不闻北斗倾尧酒, 空觉南风入舜琴。歌压钧天闲梦尽,诏归秋水道情深。 雪风更起古杉叶,时送步虚清磬音。 太一天坛降紫君,属车龙鹤夜成群。春浮玉藻寒初落, 露拂金茎曙欲分。三代乐回风入律,四溟歌驻水成文。 千官不动旌旗下,日照南山万树云。 山拥飞云海水清,天坛未夕仗先成。千官不起金縢议, 万国空瞻玉藻声。禁火曙然烟焰袅,宫衣寒拂雪花轻。 侧闻左右皆周吕,看取从容致太平。 太和琴暖发南薰,水阔风高得细闻。沧海举歌夔是相, 历山回禅舜为君。翠微呼处生丹障,清净封中起白云。 今日病身惭小隐,欲将泉石勒移文。
huáng zhāi xīn jié chéng   cháo zhēn bào shēng píng huà shān qiū cǎo duō guī  
cāng hǎi hán jué bīng yín jiàn shuǐ cán shì duàn   yān jìn huá shēng
qiān guān zhěng sān tiān   jiàn pèi chū wén tài qīng
hǎi 西 fēi jìn lín   tài qīng gōng diàn 殿 yuè chén chén wén běi dǒu qīng yáo jiǔ  
kōng jué nán fēng shùn qín jūn tiān xián mèng jǐn   zhào guī qiū shuǐ dào qíng shēn
xuě fēng gèng shān   shí sòng qīng qìng yīn
tài tiān tán jiàng jūn   shǔ chē lóng chéng qún chūn zǎo hán chū luò  
jīn jīng shǔ fēn sān dài huí fēng   míng zhù shuǐ chéng wén
qiān guān dòng jīng xià   zhào nán shān wàn shù yún
shān yōng fēi yún hǎi shuǐ qīng   tiān tán wèi zhàng xiān chéng qiān guān jīn téng  
wàn guó kōng zhān zǎo shēng jìn huǒ shǔ rán yān yàn niǎo   gōng hán xuě huā qīng
wén zuǒ yòu jiē zhōu   kàn cóng róng zhì tài píng
tài qín nuǎn nán xūn   shuǐ kuò fēng gāo wén cāng hǎi kuí shì xiāng  
shān huí chán shùn wèi jūn cuì wēi chù shēng dān zhàng   qīng jìng fēng zhōng bái yún
jīn bìng shēn cán xiǎo yǐn   jiāng quán shí wén