散木方鳏誓不娶诗以嘲之仍用前韵

明代 袁宏道
汉阴无侣灌蔬畦,枯枕寒缸坐晓鸡。未许少汤能沃雪,也知狂絮不粘泥。 家凫自伴龟家语,野雉聊为牧儥妻。割袖分桃听忏悔,辟将黄叶止儿啼。
hàn yīn guàn shū   zhěn hán gāng zuò xiǎo wèi shǎo tāng néng xuě   zhī kuáng zhān    
jiā bàn guī jiā   zhì liáo wèi xiù fēn táo tīng chàn huǐ   jiāng huáng zhǐ ér