三门津

金朝 王渥
层崖摩苍穹,四月号阴风。大河三门险,神禹万世功。 他山亦崔嵬,砥柱独尊雄。雷霆日斗击,悍暴愁天公。 刘侯智有馀,始令舟楫通。仍馀石上穴,飞栈曾连空。 遥瞻白玉枝,挺植丹灶中。仙公去不返,此事真冥蒙。 夫人与鼓崖,怪幻尤难穷。独喜兵火馀,岿然出新宫。 当时疏凿意,四海要会同。谁知千岁后,筑垒防啸凶。 诗成一大笑,浩浩洪波东。
céng cāng qióng   yuè hào yīn fēng sān mén xiǎn   shén wàn shì gōng
shān cuī wéi   zhù zūn xióng léi tíng dòu   hàn bào chóu tiān gōng
liú hóu zhì yǒu   shǐ lìng zhōu tōng réng shí shàng xué   fēi zhàn céng lián kōng
yáo zhān bái zhī   tǐng zhí dān zào zhōng xiān gōng fǎn   shì zhēn míng méng
rén   guài huàn yóu nán qióng bīng huǒ   kuī 岿 rán chū xīn gōng
dāng shí shū záo   hǎi yào huì tóng shéi zhī qiān suì hòu   zhù lěi fáng xiào xiōng
shī chéng xiào   hào hào hóng dōng