三和二首

宋代 刘克庄
世吏宽严若夏冬,欲安欲富此情同。 楮先生贱难扶起,桑大夫生计亦穷。 渐喜青规舍化日,更烦绛气导晴虹。 若教子骏星常照,荒札从今可阜丰。
shì kuān yán ruò xià dōng   ān qíng tóng  
chǔ xiān sheng jiàn nán   sāng dài shēng qióng  
jiàn qīng guī shě huà   gèng fán jiàng dǎo qíng hóng  
ruò jiào jùn xīng cháng zhào   huāng zhá cóng jīn fēng