三和

宋代 刘克庄
花篮果担更噭呼,巾{左巾右篝去竹}绚烂车骑都。 民多逐末少重本,神岂护短仍凭愚。 厥初捧楬土与木,继以刀割俄香涂。 垂旒绝类河求弁,照乘得匪龙献珠。 尝闻邺令沉巫妪,未必顾劭资髯奴。 阮瞻著论现变怪,罗支送客逢揶揄。 纷纷诛贿及编户,往往求福于朽株。 酒肉如山鼓笛譟,尘飞不见四达衢。 世无孟子卫吾道,河汾先生亦圣徒。 记蜡之俗通上古,舞雩之咏传先儒。 于时游者未滥觞,操携不过卮与壶。 乃今城郭尽衣锦,肯信田里寒无襦。 譬如银河偶生翳,忽逢金篦为刮矑。 又若众人餔糟醉,壮哉欲以一手扶。 馀力矢诗来挑战,邾卑鄫陋素备无。 明鬼首破异端惑,观社兼奋直笔诛。 夜出偏师斫其垒,以杖击地何神乎。 摧锋始欲恣凌铄,敛兵除戒无暴虐。 静思神理幽而玄,孰若孔道昜且较。 更阑市罢欲栖乌,人出空巷堪罗爵。 □□□□□□□,飨众共烹君夫駮。 □□□□□□□,□□□□□□乐。 风调已兆王道行,霰集预占祥瑞数。 先生置之勿复谈,遂事往矣舟移壑。 街头新醅贱如水,孕鱼可鱐蠔可剥。 祝史怀肉厌苾芬,邻翁邀饮任草恶。 独惭绝唱难追攀。如以美玉博鼠朴。
huā lán guǒ dān gèng jiào   jīn   { zuǒ jīn yòu gōu zhú   } xuàn làn chē dōu  
mín duō zhú shǎo zhòng běn   shén duǎn réng píng  
jué chū pěng jié   dāo é xiāng  
chuí liú jué lèi qiú biàn   zhào chéng fěi lóng xiàn zhū  
cháng wén lìng chén   wèi shào rán  
ruǎn zhān zhù lùn xiàn biàn guài   luó zhī sòng féng  
fēn fēn zhū huì 贿 biān   wǎng wǎng qiú xiǔ zhū  
jiǔ ròu shān zào   chén fēi jiàn  
shì mèng wèi dào   fén xiān sheng shèng  
zhī tōng shàng   zhī yǒng chuán xiān  
shí yóu zhě wèi làn shāng   cāo xié guò zhī  
nǎi jīn chéng guō jǐn jǐn   kěn xìn tián hán  
yín ǒu shēng   féng jīn wèi guā  
yòu ruò zhòng rén zāo zuì   zhuàng zāi shǒu  
shǐ shī lái tiǎo zhàn   zhū bēi zēng lòu bèi  
míng guǐ shǒu duān huò   guān shè jiān fèn zhí zhū  
chū piān shī zhuó lěi   zhàng shén  
cuī fēng shǐ líng shuò   liǎn bīng chú jiè bào nüè  
jìng shén yōu ér xuán   shú ruò kǒng dào yáng qiě jiào  
gēng lán shì   rén chū kōng xiàng kān luó jué  
                xiǎng zhòng gòng pēng jūn  
                             
fēng diào zhào wáng dào héng   xiàn zhàn xiáng ruì shù  
xiān sheng zhì zhī tán   suì shì wǎng zhōu  
jiē tóu xīn pēi jiàn shuǐ   yùn háo  
zhù shǐ huái 怀 ròu yàn fēn   lín wēng yāo yǐn rèn cǎo è  
cán jué chàng nán zhuī pān měi shǔ