桑世昌泽卿归天台

宋代 高似孙
且入西陵抖素衣,寒灯犹有雁相依。 月僵积雪和梅冻,天拆残星背斗飞。 书策不堪供世用,江山何肯笑人归。 赤城仙伯皆吾辈,为带诗行问子微。
qiě 西 líng dǒu   hán dēng yóu yǒu yàn xiāng  
yuè jiāng xuě méi dòng   tiān chāi cán xīng bèi dòu fēi  
shū kān gōng shì yòng   jiāng shān kěn xiào rén guī  
chì chéng xiān jiē bèi   wèi dài shī háng wèn zi wēi