桑柔

先秦 诗经
菀彼桑柔,其下侯旬,捋采其刘。瘼此下民,不殄心忧。仓兄填兮,倬彼昊天,宁不我矜? 四牡骙骙,旟旐有翩。乱生不夷,靡国不泯。民靡有黎,具祸以烬。于乎有哀,国步斯频。 国步灭资,天不我将。靡所止疑,云徂何往?君子实维,秉心无竞。谁生厉阶,至今为梗? 忧心殷殷,念我土宇。我生不辰,逢天僤怒。自西徂东,靡所定处。多我觏痻,孔棘我圉。 为谋为毖,乱况斯削。告尔忧恤,诲尔序爵。谁能执热,逝不以濯?其何能淑,载胥及溺。 如彼溯风,亦孔之僾。民有肃心,荓云不逮。好是稼穑,力民代食。稼穑维宝,代食维好? 天降丧乱,灭我立王。降此蟊贼,稼穑卒痒。哀恫中国,具赘卒荒。靡有旅力,以念穹苍。 维此惠君,民人所瞻。秉心宣犹,考慎其相。维彼不顺,自独俾臧。自有肺肠,俾民卒狂。 瞻彼中林,甡甡其鹿。朋友已谮,不胥以谷。人亦有言,进退维谷。 维此圣人,瞻言百里。维彼愚人,覆狂以喜。匪言不能,胡斯畏忌? 维此良人,弗求弗迪。维彼忍心,是顾是复。民之贪乱,宁为荼毒。 大风有隧,有空大谷。维此良人,作为式谷。维彼不顺,征以中垢。 大风有隧,贪人败类。听言则对,诵言如醉。匪用其良,复俾我悖。 嗟尔朋友,予岂不知而作。如彼飞虫,时亦弋获。既之阴女,反予来赫。 民之罔极,职凉善背。为民不利,如云不克。民之回遹,职竞用力。 民之未戾,职盗为寇。凉曰不可,覆背善詈。虽曰匪予,既作尔歌!
wǎn sāng róu   xià hóu xún   cǎi liú xià mín   tiǎn xīn yōu chuàng huǎng tián   zhuō hào tiān   níng jīn  
kuí kuí   zhào yǒu piān luàn shēng   guó mǐn mín yǒu   huò jìn yǒu āi   guó pín
guó miè   tiān jiāng suǒ zhǐ   yún wǎng   jūn shí wéi   bǐng xīn jìng shuí shēng jiē   zhì jīn wèi gěng  
yōu xīn yīn yīn   niàn shēng chén   féng tiān dàn 西 dōng   suǒ dìng chǔ duō gòu mín   kǒng
wèi móu wèi   luàn kuàng xuē gào ěr yōu   huì ěr jué shuí néng zhí   shì zhuó   néng shū   zài
fēng   kǒng zhī ài mín yǒu xīn   píng yún dǎi hǎo shì jià   mín dài shí jià wéi bǎo   dài shí wéi hǎo  
tiān jiàng sāng luàn   miè wáng jiàng máo zéi   jià yǎng āi tōng zhōng guó   zhuì huāng yǒu   niàn qióng cāng
wéi huì jūn   mín rén suǒ zhān bǐng xīn xuān yóu   kǎo shèn xiāng wéi shùn   zāng yǒu fèi cháng   mín kuáng
zhān zhōng lín   shēn shēn 鹿 péng you zèn   rén yǒu yán   , jìn tuì 退 wéi
wéi shèng rén   zhān yán bǎi wéi rén   kuáng fěi yán néng   wèi  
wéi liáng rén   qiú wéi rěn xīn   shì shì mín zhī tān luàn   níng wèi
fēng yǒu suì   yǒu kòng wéi liáng rén   zuò wéi shì wéi shùn   zhēng zhōng gòu
fēng yǒu suì   tān rén bài lèi tīng yán duì   sòng yán zuì fěi yòng liáng   bèi
jiē ěr péng you   zhī ér zuò fēi chóng   shí huò zhī yīn   fǎn lái
mín zhī wǎng   zhí liáng shàn bèi wèi mín   yún mín zhī huí   zhí jìng yòng
mín zhī wèi   zhí dào wèi kòu liáng yuē   bèi shàn suī yuē fěi   zuò ěr