三纲叹

元代 熊禾
三纲首夫妇,大义天地侔。 世人不见理,人欲滔天流。 卦象利牝马,诗歌美关鸠。 一阴与一阳,物物有匹逑。 引手戒援溺,发言愧中冓。 人道岂兽禽,今乃不尔犹。 明明白昼攫,岂复人间羞。 迩来六合混,不限风马牛。 燕姬与越女,妙舞还清讴。 倍蓰与什百,但欲称所求。 一屋欲火炎,燄燄焚林丘。 大则相弃捐,小亦生懲尤。 六如与五耦,倾覆卒未休。 衽席有陷阱,谈笑皆戈矛。 天性自此夷,同气或为仇。 谗言间黑白,骨肉成深仇。 每恨共世子,天分太甚柔。 事明易为決,何至经渎沟。 不如挺之儿,处变才俱优。 孝子成父美,岂是相嫉仇。 家人继之睽,二女志不投。 一家只三亲,恩义本相缪。 乾纲一以解,涣然更莫收。 升堂道既绝,徒重薰养忧。 司徒久无官,经世乏远猷。 架漏二千载,使我心悠悠。
sān gāng shǒu   tiān móu  
shì rén jiàn   rén tāo tiān liú  
guà xiàng pìn   shī měi guān jiū  
yīn yáng   yǒu qiú  
yǐn shǒu jiè yuán   yán kuì zhōng gòu  
rén dào shòu qín   jīn nǎi ěr yóu  
míng míng bai zhòu jué   rén jiān xiū  
ěr lái liù hùn   xiàn fēng niú  
yàn yuè   miào huán qīng ōu  
bèi shén bǎi   dàn chēng suǒ qiú  
huǒ yán   yàn yàn fén lín qiū  
xiāng juān   xiǎo shēng chéng yóu  
liù ǒu   qīng wèi xiū  
rèn yǒu xiàn jǐng   tán xiào jiē máo  
tiān xìng   tóng huò wèi chóu  
chán yán jiān hēi bái   ròu chéng shēn chóu  
měi hèn gòng shì   tiān fèn tài shèn róu  
shì míng wèi jué   zhì jīng gōu  
tǐng zhī ér   chǔ biàn cái yōu  
xiào chéng měi   shì xiāng chóu  
jiā rén zhī kuí   èr zhì tóu  
jiā zhǐ sān qīn   ēn běn xiàng móu  
qián gāng jiě   huàn rán gèng shōu  
shēng táng dào jué   zhòng xūn yǎng yōu  
jiǔ guān   jīng shì yuǎn yóu  
jià lòu èr qiān zǎi   shǐ 使 xīn yōu yōu