三峰山歌

元代 乃贤
落日惨淡黄云低,悬崖古树攒幽溪。三峰山头独长啸,立马四顾风凄凄。 溪边老翁行伛偻,劝我停骖为君语。山前今日耕种场,谁识当年战争苦。 金原昔在贞祐间,边尘四起民彫残。燕京既失汴京破,区区恃此为河山。 大元太子神且武,万里长驱若风雨。鏖兵大雪三将死,流血成河骨成堵。 朱鸾应瑞黄河清,圣人启运乾坤宁。当时流离别乡井,归来白发歌承平。 旷野天寒霜簌簌,夜静愁闻山鬼哭。至今垄上牧羊儿,犹向草根寻断镞。 论功卫霍名先收,黄金铸印身封侯。英雄半死锋镝下,何人酹酒浇荒丘。
luò cǎn dàn huáng yún   xuán shù zǎn yōu sān fēng shān tóu cháng xiào   fēng
biān lǎo wēng xíng   quàn tíng cān wèi jūn shān qián jīn gēng zhòng chǎng   shuí shí dāng nián zhàn zhēng
jīn yuán zài zhēn yòu jiān   biān chén mín diāo cán yān jīng shī biàn jīng   shì wèi shān
yuán tài shén qiě   wàn cháng ruò fēng áo bīng xuě sān jiāng   liú xiě chéng chéng
zhū luán yìng ruì huáng qīng   shèng rén yùn qián kūn níng dāng shí liú bié xiāng jǐng   guī lái bái chéng píng
kuàng tiān hán shuāng   jìng chóu wén shān guǐ zhì jīn lǒng shàng yáng ér   yóu xiàng cǎo gēn xún duàn
lùn gōng wèi huò míng xiān shōu   huáng jīn zhù yìn shēn fēng hóu yīng xióng bàn fēng xià   rén lèi jiǔ jiāo huāng qiū