三峰康道人墨梅三首 其一

宋代 朱松
一枝春晓破霜烟,影写清陂最可怜。衲被犯寒归吮墨,也知无地著朱铅。
zhī chūn xiǎo shuāng yān   yǐng xiě qīng bēi zuì lián bèi fàn hán guī shǔn   zhī zhù zhū qiān