三峰府内矮柏十韵

唐代 吴融
擢秀依黄阁,移根自碧岑。周围虽合抱,直上岂盈寻。 远砌行窥顶,当庭坐庇阴。短堪惊众木,高已让他林。 日转无长影,风回有细音。不容萝茑附,只耐雪霜侵。 玉帐笼应匝,牙旗倚更禁。叶低宜拂席,枝褭易抽簪。 绿涧支离久,朱门掩映深。何须一千丈,方有岁寒心。
zhuó xiù huáng   gēn cén zhōu wéi suī bào   zhí shàng yíng xún
yuǎn xíng kuī dǐng   dāng tíng zuò yīn duǎn kān jīng zhòng   gāo ràng lín
zhuǎn zhǎng yǐng   fēng huí yǒu yīn róng luó niǎo   zhǐ nài xuě shuāng qīn
zhàng lóng yīng   gèng jìn   zhī niǎo chōu zān
绿 jiàn zhī jiǔ   zhū mén yǎn yìng shēn qiān zhàng   fāng yǒu suì hán xīn