三犯渡江云

宋代 周密
喜余至,拥裘曳杖,相从于山巅水涯松云竹雪之间。酒酣,促膝笑语,尽出笈中画、囊中诗以娱客。醉归船窗,紞然夜鼓半矣。归途再雪,万山玉立相映发,冰镜晃耀,照人毛发,洒洒清入肝鬲,凛然不自支,疑行清虚府中,奇绝境也。朅来故山,恍然隔岁,慨然怀思,何异神游梦适。因窃自念人间世不乏清景,往往汨汨尘事,不暇领会,抑亦造物者故为是靳靳乎。不然,戴溪之雪,赤壁之月,非有至高难行之举,何千载之下,寥寥无继之者耶。因赋此解,以寄余怀。 冰溪空岁晚,苍茫雁影,浅水落寒沙。那回乘夜兴,云雪孤舟,曾访故人家。千林未绿,芳信暖、玉照霜华,共凭高,联诗唤酒,暝色夺昏鸦。 堪嗟。澌鸣玉佩,山护云衣,又扁舟东下。想故园、天寒倚竹,袖薄笼纱。诗筒已是经年别,早暖律、春动香葭。愁寄远,溪边自折梅花。
zhì   yōng qiú zhàng   xiāng cóng shān diān shuǐ sōng yún zhú xuě zhī jiān jiǔ hān   xiào   jǐn chū zhōng huà náng zhōng shī zuì guī chuán chuāng   dǎn rán bàn guī zài xuě   wàn shān xiāng yìng   bīng jìng huǎng yào 耀   zhào rén máo   qīng gān   lǐn rán zhī   xíng qīng zhōng   jué jìng qiè lái shān   huǎng rán suì   kǎi rán huái 怀   shén yóu mèng shì yīn qiè niàn rén jiān shì qīng jǐng   wǎng wǎng chén shì   xiá lǐng huì   zào zhě wéi shì jìn jìn rán   dài zhī xuě   chì zhī yuè   fēi yǒu zhì gāo nán xíng zhī   qiān zǎi zhī xià   liáo liáo zhī zhě yīn jiě   huái 怀
bīng kōng suì wǎn   cāng máng yàn yǐng   qiǎn shuǐ luò hán shā huí chéng xīng   yún xuě zhōu   céng fǎng 访 rén jiā qiān lín wèi 绿   fāng xìn nuǎn zhào shuāng huá   gòng píng gāo   lián shī huàn jiǔ   míng duó hūn
kān jiē míng pèi   shān yún   yòu piān zhōu dōng xià xiǎng yuán tiān hán zhú   xiù báo lóng shā shī tǒng shì jīng nián bié   zǎo nuǎn chūn dòng xiāng jiā chóu yuǎn   biān zhé méi huā