三登乐

宋代 范成大
一碧鳞鳞,横万里、天垂吴楚。四无人、舻声自语。向浮云,西下处,水村烟树。何处系船,暮涛涨浦。 正江南、摇落后,好山无数。尽乘流、兴来便去。对青灯、独自叹,一生_旅。_枕梦寒,又还夜雨。
lín lín   héng wàn tiān chuí chǔ rén shēng xiàng yún   西 xià chǔ   shuǐ cūn yān shù chǔ chuán   tāo zhǎng
zhèng jiāng nán yáo luò hòu   hǎo shān shù jǐn chéng liú xīng lái biàn 便 duì qīng dēng tàn   shēng   _ 。_   _ zhěn mèng hán   yòu hái