散淡花

明代 释函可
青茎发红葩,萧疏间山翠。厥根众瓣攒,大都菘白类。 性既和且平,微苦亦有致。其味信足嘉,其名亦足纪。 安得散淡人,相与长甘此。
qīng jīng hóng   xiāo shū jiān shān cuì jué gēn zhòng bàn zǎn   sōng bái lèi    
xìng qiě píng   wēi yǒu zhì wèi xìn jiā   míng    
ān sàn dàn rén   xiāng zhǎng gān