三川观水涨二十韵

唐代 杜甫
我经华原来,不复见平陆。北上唯土山,连山走穷谷。 火云无时出,飞电常在目。自多穷岫雨,行潦相豗蹙。 蓊匌川气黄,群流会空曲。清晨望高浪,忽谓阴崖踣。 恐泥窜蛟龙,登危聚麋鹿。枯查卷拔树,礧磈共充塞。 声吹鬼神下,势阅人代速。不有万穴归,何以尊四渎。 及观泉源涨,反惧江海覆。漂沙坼岸去,漱壑松柏秃。 乘陵破山门,回斡裂地轴。交洛赴洪河,及关岂信宿。 应沈数州没,如听万室哭。秽浊殊未清,风涛怒犹蓄。 何时通舟车,阴气不黪黩。浮生有荡汩,吾道正羁束。 人寰难容身,石壁滑侧足。云雷此不已,艰险路更跼. 普天无川梁,欲济愿水缩。因悲中林士,未脱众鱼腹。 举头向苍天,安得骑鸿鹄。
jīng huá yuán lái   jiàn píng běi shàng wéi shān   lián shān zǒu qióng
huǒ yún shí chū   fēi diàn cháng zài duō qióng xiù   xíng liáo xiāng huī
wěng chuān huáng   qún liú huì kōng qīng chén wàng gāo làng   wèi yīn
kǒng cuàn jiāo lóng   dēng wēi 鹿 zhā juǎn shù   léi wěi gòng chōng
shēng chuī guǐ shén xià   shì yuè rén dài yǒu wàn xué guī   zūn
guān quán yuán zhǎng   fǎn jiāng hǎi piāo shā chè àn   shù sōng bǎi
chéng líng shān mén   huí liè zhóu jiāo luò hóng   guān xìn 宿
yīng shěn shù zhōu méi   tīng wàn shì huì zhuó shū wèi qīng   fēng tāo yóu
shí tōng zhōu chē   yīn cǎn shēng yǒu dàng   dào zhèng shù
rén huán nán róng shēn   shí huá yún léi   jiān xiǎn gèng   .
tiān chuān liáng   yuàn shuǐ suō yīn bēi zhōng lín shì   wèi tuō zhòng
tóu xiàng cāng tiān   ān hóng 鸿