散策至湖上民家

宋代 陆游
曳杖翩然入莽苍,人间有此白云乡。 风传高树珍禽语,露湿幽丛药草香。 农事正看春水白,客途渐爱午阴凉。 余年且就无羁束,社鼓冬冬乐未央。
zhàng piān rán mǎng cāng   rén jiān yǒu bái yún xiāng
fēng chuán gāo shù zhēn qín   shī 湿 yōu cóng yào cǎo xiāng
nóng shì zhèng kàn chūn shuǐ bái   jiàn ài yīn liáng
nián qiě jiù shù   shè dōng dōng wèi yāng