三部乐

宋代 方千里
帘卷窗明,听杜宇乍啼,漏声初绝。乱云收尽,天际□留残月。奈相送、行客将归,怅去程渐促,霁色催发。断魂别浦,自上孤舟如叶。 悠悠音信易隔。纵怨怀恨语,到见时难说。堪嗟水流急景,霜飞华发。想家山、路穷望睫。空倚仗、魂亲梦切。不似嫩朵,犹能替、离绪千结。
lián juǎn chuāng míng   tīng zhà   lòu shēng chū jué luàn yún shōu jǐn   tiān   liú cán yuè nài xiāng sòng xíng jiāng guī   chàng chéng jiàn   cuī duàn hún bié   shàng zhōu
yōu yōu yīn xìn zòng yuàn huái 怀 hèn   dào jiàn shí nán shuō kān jiē shuǐ liú yǐng   shuāng fēi huá xiǎng jiā shān qióng wàng jié kōng zhàng hún qīn mèng qiè shì nèn duǒ   yóu néng qiān jié