散步湖上至野人家

宋代 陆游
湖上霜高水落时,一藤信步出寻诗。 妄夸强健真堪笑,唤作清闲亦自欺。 西埭又随牛迹去,东村常望鹳巢知。 渔翁留客频辞谢,鸡瘦难烹酒味漓。
shàng shuāng gāo shuǐ luò shí   téng xìn chū xún shī
wàng kuā qiáng jiàn zhēn kān xiào   huàn zuò qīng xián
西 dài yòu suí niú   dōng cūn cháng wàng guàn cháo zhī
wēng liú pín xiè   shòu nán pēng jiǔ wèi