散步还南轩

元代 范梈
幸自尘鞅绝,起游欲何之?江远夕气澄,开轩纳新诗。 莎鸡振阳砌,蟏蛸结阴池。珊珊修木静,宛宛好风迟。 桃杏竞秋园,旋随时草萎。宁不悦生植,肃杀乃其宜。 于斯见发育,及深霜露思。嵇康本达节,竟受薄俗嗤。 快哉东方生,嘲唅得吾师。
xìng chén yāng jué   yóu zhī   jiāng yuǎn chéng   kāi xuān xīn shī  
shā zhèn yáng   xiāo shāo jié yīn chí shān shān xiū jìng wǎn   wǎn hǎo fēng chí    
táo xìng jìng qiū yuán   xuán suí shí cǎo wēi níng yuè shēng zhí   shā nǎi    
jiàn   shēn shuāng kāng běn jié jìng   shòu báo chī    
kuài zāi dōng fāng shēng   cháo hán shī