塞垣春·暮色分平野

宋代 周邦彦
暮色分平野。傍苇岸、征帆卸。烟村极浦,树藏孤馆,秋景如画。渐别离气味难禁也。更物象、供潇洒。念多材浑衰减,一怀幽恨难写。追念绮窗人,天然自、风韵娴雅。竟夕起相思,谩嗟怨遥夜。又还将、两袖珠泪,沈吟向寂寥寒灯下。玉骨为多感,瘦来无一把。
fēn píng bàng wěi àn zhēng fān xiè yān cūn   shù cáng guǎn   qiū jǐng huà jiàn bié wèi nán jìn gèng xiàng gōng xiāo niàn duō cái hún shuāi jiǎn   huái 怀 yōu hèn nán xiě zhuī niàn chuāng rén   tiān rán fēng yùn xián jìng xiāng   màn jiē yuàn yáo yòu hái jiāng liǎng xiù zhū lèi   shěn yín xiàng liáo hán dēng xià wèi duō gǎn   shòu lái