塞垣春

宋代 陈允平
草碧铺横野。带暝色、归鞍卸。烟葭露苇,满汀鸥鹭,人在图画。渐一声雁过南楼也。更细雨、时飘洒。念徽容、都销瘦,漫将纨素描写。 临镜理残妆,依然是、京兆柔雅。落叶感秋声,啼E580叹凉夜。对黄花共说憔悴,相思梦,顿醒西窗下。两腕玉挑脱,素纤慳半把。
cǎo héng dài míng guī ān xiè yān jiā wěi   mǎn tīng ōu   rén zài huà jiàn shēng yàn guò nán lóu gèng shí piāo niàn huī róng dōu xiāo shòu   màn jiāng wán miáo xiě
lín jìng cán zhuāng   rán shì jīng zhào róu luò gǎn qiū shēng     E   5   8   0 E580 tàn liáng duì huáng huā gòng shuō qiáo   cuì xiāng   mèng 西 dùn xǐng chuāng xià liǎng wàn   tiāo tuō xiān