塞垣春

宋代 方千里
四远天垂野。向晚景,雕鞍卸。吴蓝滴草,塞绵藏柳,风物堪画。对雨收雾霁初晴也。正陌上、烟光洒。听黄鹂、啼红树,短长音□如写。 怀抱几多愁,年时趁、欢会幽雅。尽日足相思,奈春昼难夜。念征尘、满堆襟袖,那堪更、独游花阴下。一别鬓毛减,镜中霜满把。
yuǎn tiān chuí xiàng wǎn jǐng   diāo ān xiè lán cǎo   sāi mián cáng liǔ   fēng kān huà duì shōu chū qíng zhèng shàng yān guāng tīng huáng hóng shù   duǎn cháng yīn   xiě
huái 怀 bào duō chóu   nián shí chèn huān huì yōu jìn xiāng   nài chūn zhòu nán niàn zhēng chén mǎn duī jīn xiù   kān gèng yóu huā yīn xià bié bìn máo jiǎn   jìng zhōng shuāng mǎn