塞下曲

宋代 田锡
黄河泻白浪,到海一万里。 榆关风土恶,夜来霜入水。 河源冻彻底,冰面平如砥。 边将好邀功,夜率鏖兵起。 马度疾於风,车驰不濡轨。 尽破匈奴营,别筑汉家垒。 扩土过阴山,穷荒为北鄙。 天威震逆漠,戎心畏廉李。 所以龙马驹,长贡明天子。 边夫苟非才,怨亦从兹始。
huáng xiè bái làng   dào hǎi wàn  
guān fēng è   lái shuāng shuǐ  
yuán dòng chè   bīng miàn píng  
biān jiāng hǎo yāo gōng   áo bīng  
fēng   chē chí guǐ  
jǐn xiōng yíng   bié zhù hàn jiā lěi  
kuò guò yīn shān   qióng huāng wèi běi  
tiān wēi zhèn   róng xīn wèi lián  
suǒ lóng   zhǎng gòng míng tiān  
biān gǒu fēi cái   yuàn cóng shǐ