塞下曲

唐代 戎昱
惨惨寒日没,北风卷蓬根。将军领疲兵,却入古塞门。 回头指阴山,杀气成黄云。 上山望胡兵,胡马驰骤速。黄河冰已合,意又向南牧。 嫖姚夜出军,霜雪割人肉。 塞北无草木,乌鸢巢僵尸。泱渀沙漠空,终日胡风吹。 战卒多苦辛,苦辛无四时。 晚渡西海西,向东看日没。傍岸砂砾堆,半和战兵骨。 单于竟未灭,阴气常勃勃。 城上画角哀,即知兵心苦。试问左右人,无言泪如雨。 何意休明时,终年事鼙鼓。 北风凋白草,胡马日駸駸。夜后戍楼月,秋来边将心。 铁衣霜露重,战马岁年深。自有卢龙塞,烟尘飞至今。
cǎn cǎn hán méi   běi fēng juǎn péng gēn jiāng jūn lǐng bīng   què sài mén
huí tóu zhǐ yīn shān   shā chéng huáng yún
shàng shān wàng bīng   chí zhòu huáng bīng   yòu xiàng nán
piáo yáo chū jūn   shuāng xuě rén ròu
sài běi cǎo   yuān cháo jiāng shī yāng bēn shā kōng   zhōng fēng chuī
zhàn duō xīn   xīn shí
wǎn 西 hǎi 西   xiàng dōng kàn méi bàng àn shā duī   bàn zhàn bīng
chán jìng wèi miè   yīn cháng
chéng shàng huà jiǎo āi   zhī bīng xīn shì wèn zuǒ yòu rén   yán lèi
xiū míng shí   zhōng nián shì
běi fēng diāo bái cǎo   qīn qīn hòu shù lóu yuè   qiū lái biān jiāng xīn
tiě shuāng zhòng   zhàn suì nián shēn yǒu lóng sāi   yān chén fēi zhì jīn