塞下二首

唐代 许棠
胡虏偏狂悍,边兵不敢闲。防秋朝伏弩,纵火夜搜山。 雁逆风鼙振,沙飞猎骑还。安西虽有路,难更出阳关。 征役已不定,又缘无定河。塞深烽砦密,山乱犬羊多。 汉卒闻笳泣,胡儿击剑歌。番情终未测,今昔谩言和。
piān kuáng hàn   biān bīng gǎn xián fáng qiū cháo   zòng huǒ sōu shān
yàn fēng zhèn   shā fēi liè hái ān 西 suī yǒu   nán gèng chū yáng guān
zhēng dìng   yòu yuán dìng sāi shēn fēng zhài   shān luàn quǎn yáng duō
hàn wén jiā   ér jiàn fān qíng zhōng wèi   jīn màn yán