塞翁吟·有约西湖去

宋代 吴文英
有约西湖去,移棹晓折芙蓉。算才是,称心红。染不尽薰风。千桃过眼春如梦,还认锦叠云重。弄晚色,旧香中。旋撑入深丛。从容。情犹赋、冰车健笔,人未老、南屏翠峰。转河影、浮槎信早,素妃叫、海月归来,太液池东。红衣卸了,结子成莲,天劲秋浓。
yǒu yuē 西   zhào xiǎo zhé róng suàn cái shì   chèn xīn hóng rǎn jìn xūn fēng qiān táo guò yǎn chūn mèng   hái rèn jǐn dié yún zhòng nòng wǎn   jiù xiāng zhōng xuán chēng shēn cóng cóng róng qíng yóu bīng chē jiàn   rén wèi lǎo nán píng cuì fēng zhuǎn yǐng chá xìn zǎo   fēi jiào hǎi yuè guī lái   tài chí dōng hóng xiè le   jié chéng lián   tiān jìn qiū nóng