塞翁吟·草色新宫绶

宋代 吴文英
草色新宫绶,还跨紫陌骄骢。好花是,晚开红。冷菊最香浓。黄帘绿幕萧萧梦,灯外换几秋风。叙往约,桂花宫。为别翦珍丛。雕栊。行人去、秦腰褪玉,心事称、吴妆晕浓。向春夜、闰情赋就,想初寄、上国书时,唱入眉峰。归来共酒,窈窕纹窗,莲卸新蓬。
cǎo xīn gōng shòu   hái kuà jiāo cōng hǎo huā shì   wǎn kāi hóng lěng zuì xiāng nóng huáng lián 绿 xiāo xiāo mèng   dēng wài huàn qiū fēng wǎng yuē   guì huā gōng wéi bié jiǎn zhēn cóng diāo lóng xíng rén qín yāo tuì   xīn shì chēng zhuāng yūn nóng xiàng chūn rùn qíng jiù   xiǎng chū shàng guó shū shí   chàng méi fēng guī lái gòng jiǔ   yǎo tiǎo wén chuāng   lián xiè xīn péng