塞翁吟

宋代 赵文
坐对梅花笑,还记初度年时。名利事,总成非。漫老矣何为。吴山夜月闽山雾,回首鬓影如丝。懒更问,斗牛箕。强凭醉成诗。 闲思。嗟飘泊,浮云飞絮,曾跌荡、春风柘枝。便万里、金台筑就,已长分采药庞公,誓墓义之。百年正尔,一笑尊前,儿女牵衣。
zuò duì méi huā xiào   hái chū nián shí míng shì   zǒng chéng fēi màn lǎo wéi shān yuè mǐn shān   huí shǒu bìn yǐng lǎn gèng wèn   dòu niú qiáng píng zuì chéng shī
xián jiē piāo   yún fēi   céng diē dàng chūn fēng zhè zhī biàn 便 wàn jīn tái zhù jiù   zhǎng fēn cǎi yào páng gōng   shì zhī bǎi nián zhèng ěr   xiào zūn qián   ér qiān