塞翁吟

元代 仇远
风柳吹残醉,推枕梦便难寻。小院静,曲屏深。翦不断轻阴。新蚕乍扫鹅毛细,纤手镂叶如针。又负了,赏花心。听高树鸣禽。 千金。嗟难买,飘红坠粉,怕容易、愁痕暗侵。但惜取、婵娟好在,任千里、杳杳鸿迷,渺渺鱼沈。相如未老,尽把衷肠,分付瑶琴。
fēng liǔ chuī cán zuì   tuī zhěn mèng biàn 便 nàn xún xiǎo yuàn jìng   píng shēn jiǎn duàn qīng yīn xīn cán zhà sǎo é máo   qiàn shǒu lòu zhēn yòu le   shǎng huā xīn tīng gāo shù míng qín
qiān jīn jiē nán mǎi   piāo hóng zhuì fěn   róng chóu hén àn qīn dàn chán juān hǎo zài   rèn qiān yǎo yǎo hóng 鸿   miǎo miǎo shěn xiàng wèi lǎo   jǐn zhōng cháng   fēn yáo qín