塞翁吟

宋代 仇远
短绿抽堤草,芳信未许花知。尚留冻梗冰枝。藓石雪消迟。方塘水浅鸳鸯冷,沙际水翼相依。拾翠约,踏青期。终是乐游稀。 相思。江南远,渔汀渺渺,还又是、梅花谢时。有多少、旧愁新恨,纵罗虬、妙曲风流,怎比红儿。何时再得,画鹢摇春,丰乐楼西。
duǎn 绿 chōu cǎo   fāng xìn wèi huā zhī shàng liú dòng gěng bīng zhī xiǎn shí xuě xiāo chí fāng táng shuǐ qiǎn yuān yāng lěng   shā shuǐ xiāng shí cuì yuē   qīng zhōng shì yóu
xiāng jiāng nán yuǎn   tīng miǎo miǎo   hái yòu shì méi huā xiè shí yǒu duō shǎo jiù chóu xīn hèn   zòng luó qiú miào fēng liú   zěn hóng ér shí zài   huà yáo chūn   fēng lóu 西