赛神

唐代 元稹
村落事妖神,林木大如村。事来三十载,巫觋传子孙。 村中四时祭,杀尽鸡与豚。主人不堪命,积燎曾欲燔。 旋风天地转,急雨江河翻。采薪持斧者,弃斧纵横奔。 山深多掩映,仅免鲸鲵吞。主人集邻里,各各持酒樽。 庙中再三拜,愿得禾稼存。去年大巫死,小觋又妖言。 邑中神明宰,有意效西门。焚除计未决,伺者迭乘轩。 庙深荆棘厚,但见狐兔蹲。巫言小神变,可验牛马蕃。 邑吏齐进说,幸勿祸乡原。逾年计不定,县听良亦烦。 涉夏祭时至,因令修四垣。忧虞神愤恨,玉帛意弥敦。 我来神庙下,箫鼓正喧喧。因言遣妖术,灭绝由本根。 主人中罢舞,许我重叠论。蜉蝣生湿处,鸱鸮集黄昏。 主人邪心起,气焰日夜繁。狐狸得蹊径,潜穴主人园。 腥臊袭左右,然后托丘樊。岁深树成就,曲直可轮辕。 幽妖尽依倚,万怪之所屯。主人一心好,四面无篱藩。 命樵执斤斧,怪木宁遽髡。主人且倾听,再为谕清浑。 阿胶在末派,罔象游上源。灵药逡巡尽,黑波朝夕喷。 神龙厌流浊,先伐鼍与鼋。鼋鼍在龙穴,妖气常郁温。 主人恶淫祀,先去邪与惛。惛邪中人意,蛊祸蚀精魂。 德胜妖不作,势强威亦尊。计穷然后赛,后赛复何恩。
cūn luò shì yāo shén   lín cūn shì lái sān shí zài   chuán sūn
cūn zhōng shí   shā jǐn tún zhǔ rén kān mìng   liáo céng fán
xuàn fēng tiān zhuàn   jiāng fān cǎi xīn chí zhě   zòng héng bēn
shān shēn duō yǎn yìng   jǐn miǎn jīng tūn zhǔ rén lín   chí jiǔ zūn
miào zhōng zài sān bài   yuàn jià cún nián   xiǎo yòu yāo yán
zhōng shén míng zǎi   yǒu xiào 西 mén fén chú wèi jué   zhě dié chéng xuān
miào shēn jīng hòu   dàn jiàn dūn yán xiǎo shén biàn   yàn niú fān
jìn shuō   xìng huò xiāng yuán nián dìng   xiàn tīng liáng fán
shè xià shí zhì   yīn lìng xiū yuán yōu shén fèn hèn   dūn
lái shén miào xià   xiāo zhèng xuān xuān yīn yán qiǎn yāo shù   miè jué yóu běn gēn
zhǔ rén zhōng   chóng dié lùn yóu shēng shī 湿 chù   chī xiāo huáng hūn
zhǔ rén xié xīn   yàn fán li jìng   qián xué zhǔ rén yuán
xīng sāo zuǒ yòu   rán hòu tuō qiū fán suì shēn shù chéng jiù   zhí lún yuán
yōu yāo jǐn   wàn guài zhī suǒ tún zhǔ rén xīn hǎo   miàn fān
mìng qiáo zhí jīn   guài níng kūn zhǔ rén qiě qīng tīng   zài wèi qīng hún
ē jiāo zài pài   wǎng xiàng yóu shàng yuán líng yào qūn xún jǐn   hēi zhāo pēn
shén lóng yàn liú zhuó   xiān tuó yuán yuán tuó zài lóng xué   yāo cháng wēn
zhǔ rén è yín   xiān xié hūn hūn xié zhōng rén   huò shí jīng hún
shèng yāo zuò   shì qiáng wēi zūn qióng rán hòu sài   hòu sài ēn