塞上曲二首

唐代 贯休
锦袷胡儿黑如漆,骑羊上冰如箭疾。蒲萄酒白雕腊红, 苜蓿根甜沙鼠出。单于右臂何须断,天子昭昭本如日。 一握黳髯一握丝,须知只为平戎术。 去年转斗阴山脚,生得单于却放却。今年深入于不毛, 胡兵拔帐遗弓刀。男儿须展平生志,为国输忠合天地。 甲穿虽即失黄金,剑缺犹能生紫气。塞草萋萋兵士苦, 胡虏如今勿胡虏。封侯十万始无心,玉关凯入君看取。
jǐn jiá ér hēi   yáng shàng bīng jiàn táo jiǔ bái diāo hóng  
xu gēn tián shā shǔ chū chán yòu duàn   tiān zhāo zhāo běn
rán   zhī zhǐ wèi píng róng shù
nián zhuǎn dòu yīn shān jiǎo   shēng de chán què fàng què jīn nián shēn máo  
bīng zhàng gōng dāo nán ér zhǎn píng shēng zhì   wèi guó shū zhōng tiān
jiǎ chuān 穿 suī shī huáng jīn   jiàn quē yóu néng shēng sāi cǎo bīng shì  
jīn fēng hóu shí wàn shǐ xīn   guān kǎi jūn kàn