塞上曲

宋代 陆游
茫茫大碛吁可嗟,暮春积雪草未芽。 明月如霜照白骨,恶风卷地吹黄沙。 驼鸣喜见泉脉出,雁起低傍寒云斜。 穷荒万里无斥堠,天地自古分夷华。 青毡红锦双奚车,上有胡姬抱琵琶。 犯边杀汝不遗种,千年万年朝汉家。
máng máng jiē   chūn xuě cǎo wèi
míng yuè shuāng zhào bái   è fēng juǎn chuī huáng shā
tuó míng jiàn quán mài chū   yàn bàng hán yún xié
qióng huāng wàn chì hòu   tiān fēn huá
qīng zhān hóng jǐn shuāng chē   shàng yǒu bào pa
fàn biān shā zhǒng   qiān nián wàn nián cháo hàn jiā