塞上

唐代 黄滔
塞门关外日光微,角怨单于雁驻飞。冲水路从冰解断, 逾城人到月明归。燕山腊雪销金甲,秦苑秋风脆锦衣。 欲吊昭君倍惆怅,汉家甥舅竟相违。
sài mén guān wài guāng wēi   jiǎo yuàn chán yàn zhù fēi chōng shuǐ cóng bīng jiě duàn  
chéng rén dào yuè míng guī yān shān xuě xiāo jīn jiǎ   qín yuàn qiū fēng cuì jǐn
diào zhāo jūn bèi chóu chàng   hàn jiā shēng jiù jìng xiāng wéi