塞寒行

唐代 温庭筠
燕弓弦劲霜封瓦,朴簌寒雕睇平野,一点黄尘起雁喧, 白龙堆下千蹄马。河源怒浊风如刀,剪断朔云天更高。 晚出榆关逐征北,惊沙飞迸冲貂袍。心许凌烟名不灭, 年年锦字伤离别。彩毫一画竟何荣,空使青楼泪成血。
yàn gōng xián jìn shuāng fēng   piáo hán diāo píng   diǎn huáng chén yàn xuān  
bái lóng duī xià qiān yuán zhuó fēng dāo   jiǎn duàn shuò yún tiān gèng gāo
wǎn chū guān zhú zhēng běi   jīng shā fēi bèng chōng diāo páo xīn líng yān míng miè  
nián nián jǐn shāng bié cǎi háo huà jìng róng   kōng shǐ 使 qīng lóu lèi chéng xuè