赛汉高庙诗
昔在唐山曲,今承紫贝坛。宁知临楚岸,非复望长安。
野旷秋先动,林高叶早残。尘飞远骑没,日徙半峰寒。
徒然仰成诵,终用试才难。
xī
昔
zài
在
táng
唐
shān
山
qǔ
曲
,
jīn
今
chéng
承
zǐ
紫
bèi
贝
tán
坛
níng
。
zhī
宁
lín
知
chǔ
临
àn
楚
fēi
岸
,
fù
非
wàng
复
cháng
望
ān
长
安
。
yě
野
kuàng
旷
qiū
秋
xiān
先
dòng
动
,
lín
林
gāo
高
yè
叶
zǎo
早
cán
残
chén
。
fēi
尘
yuǎn
飞
qí
远
méi
骑
rì
没
,
xǐ
日
bàn
徙
fēng
半
hán
峰
寒
。
tú
徒
rán
然
yǎng
仰
chéng
成
sòng
诵
,
zhōng
终
yòng
用
shì
试
cái
才
nán
难
。