塞孤

宋代 朱雍
雪江明,练静波声歇。玉浦梅英初发。隐隐瑶林堪乍别。琼路冷,云阶滑。寒枝晚、已黄昏,铺碎影、留新月。向亭皋、一任风冽。歌起郢曲时,目断秦城阙。远道冰车清彻。追念酥妆凝望切。淡伫迎佳节。应暗想、日边人,聊寄与、同欢悦。劝清尊、忍负盟设。
xuě jiāng míng   liàn jìng shēng xiē méi yīng chū yǐn yǐn yáo lín kān zhà bié qióng lěng   yún jiē huá hán zhī wǎn huáng hūn   suì yǐng liú xīn yuè xiàng tíng gāo rèn fēng liè yǐng shí   duàn qín chéng què yuǎn dào bīng chē qīng chè zhuī niàn zhuāng níng wàng qiè dàn zhù yíng jiā jié yīng àn xiǎng biān rén   liáo tóng huān yuè quàn qīng zūn rěn méng shè